Anh yêu em

Em đừng tưởng chỉ em là thiếu nữ
Chỉ mình em mắt biếc với môi hồng
Cho em tha hồ tô son điểm phấn
Không có anh thì đẹp mấy cũng bằng không

Không có anh đam mê em làm gì bằng kiều diễm
Không có anh đắm say em đâu thấm men đời
Nói thật nhé, không có anh đối tác
Em sẽ vô tình như lá rơi

Bỗng đâu anh biến mất giữa đời
Em sẽ thấy giường chiếu gối chăn là vô nghĩa
Em sẽ thấy thừa tay thừa chân thừa môi thừa má
Thấy đời vật vờ như hạt mưa bụi mồ côi

Em yêu ơi anh nói cho oách vậy thôi
Anh sẽ chẳng là cái đinh gì nếu thiếu em đỏng đảnh
Và anh sẽ là một thằng trời đánh
Nếu bất đồ để em lọt khỏi tay

Nào hai đứa mình cứ bát ngát trời mây
Em như bán cầu Nam, anh như bán cầu Bắc
Khi chồng khít lên nhau thành trái đất
Một hành tinh xanh vi vu giữa vụ trụ, sinh thành!!

Dù có mất cả trần gian…

Dù có mất cả trần gian, em vẫn luôn có bờ vai anh để khóc.
Cuộc sống vô vàn khó khăn, lo toan đã bào mòn trí tuệ, sức lực, nhưng tình yêu dành cho em thì không bao giờ cạn, “những con đường anh đi rồi cũng đưa anh về bên em”

Giết một người

Giết một người
… bạn là kẻ sát nhân,
Giết mười người
… bạn là kẻ giết người hàng loạt,
Giết tất cả mọi người
… bạn chẳng là gì cả.

Câu này trước này nghe bạn Hoàng học cùng cấp 3 nói.

( Hôn – Phùng Quán )

Em ơi rất có thể – Anh ngã xuống chiến trường
Đôi môi tươi đạn xé – Chưa một lần được hôn
Nhưng dù chết em ơi – Yêu em anh không thể
Hôn em bằng đôi môi – Của một người nô lệ!