Những đêm đông
Khi cơn giông
Vừa tắt
Tôi đứng trông
Trên đuờng
Lặng ngắt
Chị lao công
Như sắt
Như đồng
Chị lao công
Đêm đông
Quét rácBài thơ này tôi học từ năm lớp hai. Cũng chỉ nhớ được mấy câu: “Tôi lắng nghe trên đường Trần Phú… Tiếng chổi tre đêm hè quét rác”. Nhưng hôm nay, lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, tôi lại thấy hình ảnh “người lao công quét rác đêm đông” hiện lên trước mắt mình chân thực và rõ ràng đến vậy. Trong cơn mưa bão, có một người lao công lặng lẽ quét từng nhát chổi trên một đoạn vỉa hè phố Phan Đình Phùng.Hà Nội ngày bão. Lạnh và buồn lắm. Vẫn là những ánh đèn mang ý nghĩa phồn hoa kinh khủng nhưng dưới màn bụi nước thì chẳng còn sự náo nhiệt của đô thành. Chỉ có những bóng người cố lao nhanh, làm bắn từng vũng nước đọng bên đường lên tung tóe. Và chẳng ai để ý đến những người lao công, vẫn lặng lẽ, cần mẫn đẩy chiếc xe rác bên đường. Hình ảnh ấy lướt qua mắt tôi rất nhanh, cùng những âm thanh loẹt xoẹt hòa vào tiếng mưa. Tôi thấy không gian xung quanh gần như trống không, tĩnh lặng đến bất ngờ. Không còn sự đông đúc thường ngày làm tung bay khói bụi hay chen chúc đến nghet thở ở bốt Hàng Đậu. Chỉ là ánh đèn vàng vọt dưới cơn mưa cùng cơn gió tê tái làm tôi bất chợt giật mình.Đã bao giờ bạn thấy ánh mắt mệt nhoài của người lao công sau mỗi lần tan ca vất vả? Thấy họ cóc cách trên chiếc xe đạp, lẫn vào con phố đông nghịt người? Có thể bạn nghĩ tôi hay lo chuyện bao đồng, nhưng có một lần tôi không quên được. Đó là khi nhìn thấy một cậu thanh niên mua kem ở Thủy Tạ rồi phi túi rác đánh vèo một cái vào xe rác của người lao công. Sẽ chẳng có gì nếu túi rác ấy không bay ra ngoài, rơi ngay cạnh tôi. Trên con phố du lịch đông người, cô lao công chỉ lặng lẽ nhìn cậu thanh niên đó quay lưng bỏ đi rồi hót túi rác vào xe. Tôi sẽ không bao giờ quên ánh mắt của cô lao công lúc ấy. Cái kiểu khó chịu, muốn phang cho con người vô ý thức đó vài cán chổi mà không làm được. Và một chút buồn, như khi người khác thiếu tôn trọng mình. Có thể bạn nghĩ đối với một người làm nghề thấp kém thì chẳng có gì đáng tôn trọng. Nhưng dám chắc là chẳng ai muốn sống trong một thế giới ngập tràn rác. Và ai cũng muốn làm những nghề cao quý, được mọi người trọng vọng như bác sĩ, kỹ sư, luật sư hay giáo sư gì gì đó. Để rồi nhìn lại mà quên đi những điều nhỏ bé thật sự giá trị trong cuộc sống này. Là những công việc thiết thực mà chẳng được mấy ai coi trọng trong cuộc sống này. Nhìn người lao công hôm đó đẩy xe rác vào đám đông và người lao công hôm nay quét rác dưới mưa, tôi có cùng một suy nghĩ: Mình còn bỏ quên những gì trong cuộc sống này đây?8h30′, trời mưa lớn. Những cơn gió như cơn giận giữ của thiên nhiên như muốn thổi bay tất cả trên con phố vắng đìu hiu. Và chỉ còn những con người hối hả sau một ngày mưa gió về tổ ẩm của mình. Người lao công đã đi khỏi đó lâu rồi. Nhưng còn bao nhiêu người lao công khác đến ca làm nữa? Và trong đêm mưa gió này, họ sẽ ở đâu để mang đi những thứ bẩn thỉu mà con người để lại sau từng bước họ đi qua đây?Âu Dương Sảnh.
Con Cò
Nghe Thầy Đọc Thơ
Hạt Gạo Làng Ta
Đồng đội tôi trên đảo Thuyền Chài
rong cái khắc nghiệt của thiên nhiên, hình ảnh người chiến sĩ Hải quân hiên ngang một tượng đài bất khuất nhưng cũng rất lãng mạn.
![]()

Lều bạt chung chiêng giữa nước, giữa trời
Đến một cái gai cũng không sống được
Sớm mở mắt gió lùa ngun ngút
Đêm trong lều như trôi trong mây…
Những con chim kỳ quái thấy hơi người
Mừng rỡ quá, cánh bay như bão thổi
Chỉ tiếng cánh chim quanh lều nghe đã căng nhức óc
Sủi tăm dưới chân sàn, bóng mập lượn vòng quanh…
Đảo vẫn chìm trong màu nước lam xanh
Cái giọt máu thiêng dưới ngầu ngầu bọt sóng
Tổ quốc ơi!
Tiếng chúng tôi kêu lên mà mắt chúng tôi nhìn xuống
Bóng chúng tôi trùm khắp đảo Thuyền chài…
Đảo Thuyền Chài, 1978 – Trần Đăng Khoa
Theo DÂN TRÍ
Mỗi mùa hoa đỏ về. Hoa như mưa rơi rơi…
Bài thơ Thời hoa đỏ của Nhà thơ Thanh Tùng được viết vào khoảng năm 1972, sau đó được Nhạc sĩ Nguyễn Đình Bảng phổ nhạc.
![]()

Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao
Anh nắm tay em bước dọc con đường vắng
Chỉ có tiếng ve sôi chẳng cho trưa hè yên tĩnh
Chẳng chịu cho lòng ta yên
Anh mải mê về một màu mây xa
Về cánh buồm bay qua ô cửa nhỏ
Về cái vẻ thần kỳ của ngày xưa
Em hát một câu thơ cũ
Cái say mê một thời thiếu nữ
Mỗi mùa hoa đỏ về
Hoa như mưa rơi rơi
Cánh mỏng manh tan tác đỏ tươi
Như máu ứa một thời trai trẻ
Hoa như mưa rơi rơi
Như tháng ngày xưa ta dại khờ
Ta nhìn sâu vào mắt nhau
Mà thấy lòng đau xót
Trong câu thơ của em
Anh không có mặt
Câu thơ hát về một thời yêu đương tha thiết
Anh đâu buồn mà chỉ tiếc
Em không đi hết những ngày đắm say
Hoa cứ rơi ồn ào như tuổi trẻ
Không cho ai có thể lạnh tanh
Hoa đặt vào lòng chúng ta một vệt đỏ
Như vết xước của trái tim
Sau bài hát rồi em lặng im
Cái lặng im rực màu hoa đỏ
Anh biết mình vô nghĩa đi bên em
Sau bài hát rồi em như thể
Em của thời hoa đỏ ngày xưa
Sau bài hát rồi anh cũng thế
Anh của thời trai trẻ ngày xưa.
Thanh Tùng
Cứ đi rồi sẽ đến…
Cứ đi rồi sẽ đến…
Nhớ người yêu
Nửa đêm ngồi học một mình
Cô đơn muỗi đốt giật mình nhớ anh
Muỗi ơi bay đến nhà anh
Đốt anh một phát cho anh nhớ mình ^^
Mot so lenh Ubuntu
Lenh update: $ sudo apt-get update
Chủ tịch Hồ Chí Minh
Chủ tịch Hồ Chí Minh quang vinh muôn năm!
Đảng Cộng Sản Việt Nam quang vinh muôn năm!
![[IMG]](https://sphotos-a.xx.fbcdn.net/hphotos-ash3/62810_10150283060880578_3967918_n.jpg)